bảo hiểm nhân thọ

Cụ Ngộ … đã dừng viết thư!

Thông tin Cụ Ngộ, người viết thư tay cuối cùng ở Bưu điện Sài Gòn dừng việc sau 30 năm gắn bó với nghề khiến nhiều người tiếc nuối và có chút chạnh lòng. Một người bảo vệ ở Bưu điện thành phố cho hay, vì tuổi cao sức yếu cộng thêm mắt kém nên ông cụ đã dừng hẳn công việc viết thư thuê.  

Cụ Ngộ
Hình do tác giả bài viết chụp. Như một lời tri ân gởi đến Cụ

“Ông cụ viết thư tay cuối cùng ở Sài Gòn” chính là những thông tin đầu tiên khi người ta nhắc đến ông Dương Văn Ngộ. Ông khiến nhiều người mến mộ ngay từ những giây phút đầu tiên người ta thấy ông ngồi một góc ở Bưu điện Sài Gòn tay cầm chiếc kính lúp tròn, tay nắn nót viết từng nét chữ nào là tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Việt.

Ông Ngộ năm nay đã được 91 tuổi, từng giữ chức Chánh sự bộ (thư ký) Bưu điện vào năm ông 18 tuổi. Ông gắn bó với công việc viết và dịch thư thuê vào thời điểm về hưu năm 1990, tính đến nay ông đã gắn bó với Bưu điện thành phố hơn 70 năm.

Ông Ngộ được cho là người “giữ hồn” cho những bức thư tay xuyên thế kỷ, từng là một phần liên lạc không thể thiếu cho người Việt Nam và người ngoại quốc.

Trước đó, cứ mỗi sáng ông lại đạp xe lạch cạch có mặt tại Bưu điện Sài Gòn để làm việc với đống giấy, bút mực và chiếc kính lúp nhỏ nhắn. Ông viết từ 3-5 lá thư tay mỗi ngày, giá cả do người thuê tùy tâm nhưng không vượt quá 30.000 đồng. Đến nay, những bức thư tay của ông đã đến tay nhiều người trên khắp thế giới như: Canada, Singapore, Pháp, Anh, Mỹ, Đức, Nhật, Úc…

Nhiều gia đình có con du học hoặc định cư tại các nước đều đến đây muốn ông giúp viết bức thư tay gửi đến người thân xa xứ cho thỏa nỗi nhớ mong, một phần do không biết tiếng, phần do không biết sử dụng email. Sau này, ông được biết đến nhiều hơn nhờ tờ báo nước ngoài.

Vào năm 2009, ông Ngộ từng được công nhận kỷ lục là “người viết thư thuê lâu năm nhất Việt Nam”.

Dù không phải là người đi khắp 5 châu nhưng ông Ngộ luôn có nhiều bạn bè trên thế giới từ nghề viết thư thuê. Hằng năm, nhiều du khách đến Sài Gòn tham quan Bưu điện đã liên hệ với ông cùng trò chuyện như một người bạn lâu năm. Nhiều du khách sau khi trở về nước vẫn thi thoảng gửi vài bức thư tay đến bưu điện hỏi thăm sức khỏe của ông.

“Cái nghề của mình ai yêu cầu gì thì mình viết nấy. Hồi đó thơ (thư) viết tay nhiều, chứ bây giờ có máy tính có internet, có điện thoại thì số lượng người thuê viết ít hơn. Nhưng mà vẫn còn người viết trên bao thơ những địa chỉ ngoại quốc thì tôi vẫn còn viết”, cụ chia sẻ.

Trong dòng chảy của thời gian, từ khi xuất hiện máy đánh chữ đến máy tính xách tay cụ Ngộ vẫn một mực trung thành với cách viết thư bằng tay. Cụ cho rằng viết tay mang đến cho cụ một cuộc sống nhẹ nhàng. Những nét chữ như gởi gắm tâm tư của chủ nhân nó đến với người khác một cách trân trọng hơn.

“Tôi thấy viết tay khỏe hơn nhiều, tôi suy nghĩ đến đâu viết đến đó. Nó còn có thể bôi sửa. Đánh máy chữ nó sạch sẽ nhưng lỡ sai thì phải bỏ hết và viết lại. Vả lại, viết tay nó có hồn hơn nhiều. Giả dụ, lỡ mình đang viết thì mình muốn chữ lớn, chữ nhỏ gì thì theo đó mà viết. Mình có thể sáng tạo tùy hứng theo từng nét chữ của mình. Như vậy giờ có máy tính cũng không thể thay cách viết tay của tôi đâu”, cụ chia sẻ.

Ngoài ra, cụ vẫn luôn cố giữ những ngôn từ cũ, ít khi sử dụng ngôn ngữ hiện đại trong các bức thư của mình.

Ở Bưu điện trung tâm Sài Gòn, hầu như mọi công việc đều được thiết lập trên hệ thống máy tính hiện đại. Như một vẻ đối lập thú vị, chiếc bàn làm việc của cụ Ngộ gần như không thay đổi gì theo năm tháng. Vẫn là vài quyển từ điển cũ, chiếc kính lúp và chiếc túi… những món đồ đã theo cụ hàng chục năm qua. Mỗi khi có khách yêu cầu viết thư, cụ lật đật cầm kính lúp tra từng trang từ điển… Vẫn những thao tác diễn ra gần 30 năm qua nhưng chưa bao giờ cũ… ít nhất là với cụ và với những người gởi gắm con chữ ở cụ.
Cụ Ngộ
Vẫn là vài quyển từ điển cũ, chiếc kính lúp và chiếc túi…

Còn với những hình ảnh hay bài báo viết về mình, cụ in ra rồi gấp lại để dành cẩn thận. Bạn đồng hành “nổi bật” nhất của cụ có lẽ là chiếc túi cũ.

“Chiếc túi này chắc cũng hai mấy năm rồi. Từ lúc tôi làm việc này tôi không có thay túi. Khi túi bị rách tự tôi cũng vá nó đó. Tôi đi mua kim, cước về tự làm hết. Chứ hỏng lẽ mỗi cái mỗi đem mướn. Tôi xài đồ quen rồi thay cái khác cũng mắc công”, cụ vừa nói vừa khoe chiếc túi của mình.

Cụ kể: “Cái này là bài báo của phóng viên người Đức viết về tôi trên báo Đức nè, cách đây 12 năm. Sau bài báo này, mấy báo đài ở Việt Nam mới biết đến tôi đó”.

Cụ Ngộ
Báo nước ngoài viết về cụ Ngộ

Và cụ vẫn còn nhớ rất rõ từng ngóc ngách, bờ tường ở Bưu điện này. Cụ tâm sự, cuộc đời cụ giống như tòa nhà này. Tuy trải qua sự biến thiên của thời cuộc, sự thay đổi của xã hội nhưng vẫn giữ được phong thái xưa như những người muôn năm cũ.

Một lời tri ân gởi đến Cụ!

Mời bạn đánh giá bài viết!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: